Sử với Nước là một, Sử tồn tại thì Nước còn

Lịch sử nhân loại diễn ra từ hình thành tới bây giờ đã trải qua hình thức hội khác nhau, sự thay thế hình thức thị trấn gia sư hà nội hội này bằng hình thức hội khác là khách quan mang tính quy luật lịch sử.

có lẽ rằng Cả nhà củng chỉ hiểu nó là tất yếu, đương nhiên nó xãy ra và không cần biết tại sao lại mang 1 thị trấn hội này hay thị trấn hội khác, nó để lại các bài học gì, lợi ích gì, cho chúng ta hiện giờngày mai.

Cũng bởi vậy chúng ta hiện nay chắc hẳn đa dạng người cũng đồng thuận cho rằng môn học này ko thực tại, ko làm ra tiền tài, địa vị, mọi của nả vật chất và ý thức cho thị trấn hội, không phục vụ cho nhu cầu Công nghiệp hóa- đương đại hóa đất nước, vị thế của nó chỉ là môn phụ, không xứng đáng với tên trong danh sách môn học và thi buộc phảitrường học phổ biến.

Con người xuất hiện diễn ra từ nào thì kỹ thuật lịch sử cũng thành lập trong khoảng chậm triển khai, lịch sử phố hội chiếc người kể từ hình thành tới bây giờ đã với biết bao đổi thay, các thứ đã vĩnh viễn biến mất hoàn toàn khỏi địa cầu, song kỹ thuật lịch sử thì vẫn vậy, nó như cây cổ thụ càng ngày càng vươn cao, tán lá càng rộng.

một kỹ thuật với nhựa sống tương tự, rõ ràng chậm triển khai1 kỹ thuật chân chính, đúng đắn, hợp quy luật mang sức mạnh gê gớm, và hữu ích cho mọi thời đại, mọi sự phát triển.

thực tại chúng ta hiện nay, chắc phổ thông người cho rằng, học lịch sử là học yêu nước, vì vậy ko nhất mực phải học lịch sử mới yêu nước, mà chỉ cần hành động dản đơn là yêu nước rồi (hát Quốc ca để tay trước ngực như các cầu thủ bóng đá, hát những ca khúc truyền thống hay cách mệnh tất nhiên chậm triển khai khoác lên vai lá cờ, tay để trước ngực của các ca sĩ, diễn viên…).

Song, đằng sau chậm triển khai là sẵn sàng bán độ nguyên nhân cuộc sống trong bóng đá, lên sàn diễn khác, ăn đề cập thô lỗ, mặc lố lăng, hở hang thiếu thẩm mĩ ở những ca sĩ, diễn viên…đó ko hẵn là yêu nước, không với tính bền vững.

Lịch sử dân tộc ta tính từ lúc dựng nước tới bây giờ, mãnh đất này đã in dấu các đau thương, mất mát, mồ hôi, xương máu đời đời kiếp kiếp của tổ tông ta.

Ảnh minh họa. GDTĐ

Mỗi lúc nguy khốn, giữa sự sống và chiếc chết, sự tồn vong và hủy diệt của dân tộc, không hề ai khác, chẳng phải môn học nào khác, mà chính là Lịch sử đi đầu, mang sức mạnh như vũ bão, thức tỉnh giấc nước non, ngừng thi côngĐây là tiếng gầm thét kiêu hùng của bà Trưng đặt nợ nước lên trên thù chồng kiên cường chống giặc “Một xin rửa sạch nước nhà, hai xin mang lại nghiệp xưa họ Hùng…”.

Lời vàng sắt đá trong bài thơ “Thần” của Lý Thường Kiệt, khẳng định trước quân thù xâm lăng sự còn đó vĩnh hằng về đất đai cương vực, được coi như bản Tuyên ngôn độc lập thời Lý “ nước non nước Nam vua Nam ở, sờ sờ định mệnh ở sách trời, cớ sao lũ giặc sang xâm lăng, chúng bay sẽ bị đánh tơi bời”.

Chân lý này một lần nữa được khẳng định trong “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi “Việc nhân nghĩa cốt ở yên ổn dân…Núi sông cương vực đã chia, phong tục Bắc Nam cũng khác…”.

Viết tiếp trang sử hào hùng dân tộc, Người anh hùng dân tộc hồ Chí Minh, đã cho toàn cầu biết rõ về một dân tộc Việt nam bằng da bằng giết, sự đau thương và mất mát nhưng kiêu hãnh mang bản Tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cùng hòa “Mọi người sinh ra đều sở hữu quyền bình đẳng…Nước Việt Nam với quyền hưởng tự lý do và độc lập, và sự thực đã trở nên một nước tự độc lập…”

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp internet.

Tác giả: provanthanh

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *