Chỉ đến khi lớn khôn, đám học sinh nhỏ mới hiểu được vì sao?

Tôi nghỉ hưu đã 7 năm, ký ức trong tôi vẫn hiện lên mồn một ngày rời bục giảng. Năm ấy trong suốt phổ biến tuần lễ, mỗi sáng thức dậy dù đã chuẩn bị tinh thần tôi vẫn cảm giác gia sư tiếng anh tại nhà không biết mình phải khiến gì !

Đất trời và ko gian quen thuộc của căn nhà vẫn thế, nhưng thỏi son hộp phấn và mẫu áo dài bỗng trở nên xa lạ. dòng đồng hồ treo tường ko còn giục giã tôi, tấm gương soi ko còn ngó nghiêng dáng dấp cô giáo, loại cặp căng phồng sách vở hờ hững nằm yên ổn trên nóc tủ…

Hôm nào đây loanh quanh tôi là đồng nghiệp vui vẻ – trẻ trung, là bầy học trò ríu ra ríu rít như chim non chờ mẹ mớm mồi ! vậy mà trong khoảng nay tuyến phố đến trường bỗng xa vời vợi !

Cô giáo Dương Mỹ Lan – nguyên giáo Tiểu học Ba Ngòi – TP. Cam tinh mathức giấc Khánh Hòa

Thôi… thế là mình đã về hưu rồi, sẽ sinh họat với các cụ trong tổ hưu ở phố rồi ! Tiếng hưưuu ngân dài như vết thời gian đang hằn khắp khuôn mặt tôi, nhắc tôi trong khoảng nay bước ra khỏi cuộc chơi mà mình đã tham dự từ 33 năm qua.

Sáng ngày 28/2/2008 tôi được mời vào phòng Hiệu trưởng, đông đủ Ban giám hiệu và Ban Chấp hành Công Đoàn.

một không khí trịnh trọng hiếm thấy vì trên bàn tiếp khách với cả hoa và hộp quà. Thầy Hiệu trưởng kể mấy lời chúc mừng tôi – trao quyết định nghỉ hưu.

Chị chủ tịch công đoàn trao hoa – quà tặng cộng những lời chúc rẻ đẹp thắm tình đồng nghiệp.

Buổi chiều hội đồng nhà trường và cả hội bố mẹ học sinh công ty tiệc thiết đãi tiễn tôi. học trò lớp tôi dạy cũng tới tặng hoa – quà và mỗi em học trò đều bịn rịn nhắc lời chia tay với cô giáo chủ nhiệm.

Mọi người đều dành cho tôi tình cảm mến thương – trân trọng, chỉ sở hữu thời kì thờ ơ vô tình trôi mà ko đề cập sở hữu tôi lời nào.

Điều an ủi to nhất dành cho tôi lúc này, là chồng – con và những cháu nội rất chiều chuộng tôi. một thời gian dài Anh bị bệnh, nhưng mấy bữa nay Anh trở nên mạnh khỏe hẳn lên.

Bỏ ra gần 2 tháng Anh kĩ càng khiến cho tôi một đĩa CD phim tên Ngày về. Đầy ắp hình ảnh của tôi thời mới to, những ngày ấm cúng dưới mái trường thân yêuvới gia đình.

Anh còn đùa là sẽ đề cử giải Oscar cho phim. Anh và các con ngoại hình một góc vườn sở hữu đa dạng hoa và các giò phong lan đẹp cho tôi săn sóc. Anh hẹn sẽ đưa tôi đi chơi đa dạng nơi vào mùa hè đến.

Con cháu nội đầu lòng thỏ thẻ bên tôi: Bà nội về hươu hả, bà giống con hươu cao cổ không? các niềm vui nho nhỏ đấy đã làm cho tôi trở nên thích nghi dần với cuộc sống mới, lấy lại cân bằngsắm được ý nghĩa trong công việc mỗi ngày.

Suy cho cùng, khiến cho người không người nào mang thể đứng ngòai quy luật thời gian. Tuổi tác là Con số, nhưng chính nó là nhân chứng chân thực nhất đối với mỗi người đã băng mình qua những quãng đời. dòng quan yếu là mỗi người sống tận cùng nghiệp dĩ dành cho mình!!!!

bây giờ thì tôi mang phổ biến thời gian để suy nghiệm phổ biến hơn về 33 năm gắn bó mang nghề dạy học tràn trề biết bao sự kiện:

từ 1 cô gái tuổi đôi mươi mới rời trường Sư phạm, tôi gặp Anh yêu thương và kết duyên vợ chồng. Sinh cho Anh 3 đứa con, tới hiện tại các con đều đã làm nên sự nghiệp.

những năm tháng gian khổ của cả nước, vợ chồng đã sẻ chia – khích lệ nhau tiết kiệm từng mảnh vải – cân tuyến đường – cân gạo để nuôi con và tạo lập ngày mai cho cả gia đình.

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp Internet.

Tác giả: provanthanh

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *